Thơ Viết và Bình.



Thơ-HVĐ

Cho một chiều dài...lặng im.

Như cách chúng ta đã thôi nhìn nhau trong những mùa dài sau bao vui buồn.
Sự im lặng tràn đầy vị kỉ
Như cách chúng ta dùng thời gian cho những gì vô nghĩa lí
Để mà lãng quên nhau...

Như cách chúng ta đã đẩy vòng tay ra xa cách nhau
Những cái cười nhạt nhẽo
Thì có gì là trầm trọng đâu con tim không khô héo
Chỉ đôi lần nhận thấy ta đã ít cười hơn...và rơi vào câm lặng.
Cái im lặng sau bao thị phi của những kẻ hẹp lòng.

Như cách chúng ta thường lắng nghe những lời kể lể mệt mỏi buồn chán ngán ngẩm của nhau
Hay những lời gươm giáo lươn lẹo của kẻ khác
Và đôi lúc không hiểu người sống với người thế nào
Và trả lời bằng cái cau mày rất khẽ
Như cách tát vào mặt nhau bằng những lời biết là đau tê tái
Ta học cách ngồi yên trong câm lặng.

Như cách tôi chậm chạp chui vào trong chăn
Vô vọng đợi những giấc mơ dài em bắt đầu mang đi mảnh đất khác cho một người đàn ông khác
Rồi ngồi xoa tay mình và ngậm ngùi  an ủi
Ở nơi nào đó xa xăm có thể em bắt đầu cuộc tình mới
Như cách tôi tự hiểu tôi đã không còn chống đỡ miệng lưỡi đời người
Không một điều gì còn có thể cứu vãn
Tôi trân mắt nhìn những con người đi qua mình thanh thản
Dù sâu trong đáy mắt này giông bão sẽ nổi lên

Như cách chúng ta kiếm tìm những khoảnh khắc bình yên những cảm giác mới
Trốn vào những chốn ồn ào và quên đi có ai kia lặng lẽ
Như cách ta nhìn mình rất khẽ
Thấm từng giọt nước rơi

Như cách chúng ta đã quên không còn muốn đợi một người
Những buổi chiều dài
Ngân ngấn vầng trăng non cuối dốc
Để nhận thấy thằng đàn ông vẫn có quyền được khóc
Cho những xót xa...rồi câm lặng

có những buổi chiều có thể tất cả không còn như sự lưu luyến ban đầu khi gã trai khước từ mọi quyến rũ và ám ảnh tìm một lối riêng trong hành trình của gã. Cả cái tình yêu gã có thể thấu hiểu mọi sự đánh đổi từ người  này sang người  khác thiên hạ đang đua nhau để tân trang cho mình. Điều này vẫn nằm trong khả năng của gã. Thế nhưng gã phải ngồi im lặng gặm nhấm chính cái duy lý gã theo đuổi khi cái cách yêu chân thành và những lời nói vui nhộn trở thành cái món ăn cho những kẻ vô công khuếch lên và phát tán. Và có thể nhưng lời nói vui nhộn của gã đang được những cía miệng phình phịch như những cái hố ở thị trấn rừng những năm 30 gã mệt mỏi im lặng và mặc định người con gái kia đang chuyển dần sang một cách nhìn khác.  
"Như cách chúng ta đã thôi nhìn nhau trong những mùa dài sau bao vui buồn.
Sự im lặng tràn đầy vị kỉ
Như cách chúng ta dùng thời gian cho những gì vô nghĩa lí
Để mà lãng quên nhau...

    Bao cuộc tình cứ đi qua mặt gã bao nhiêu khuôn mặt người lờm lợm đi qua mặt gã bao nhiêu nụ cười cũng cứ đi qua mặt gã như một cuộc rong chơi. Cuộc rong chơi của những kẻ lẽo mép và hơt hời. Gã dừng lại bên một quán cóc quen thuộc nơi có một thời gã từng ngồi gắm nhấm nhưng nỗi buồn mà gã tự tạo nên. Đôi lúc gã tự ru ngủ lòng mình nhưng chẳng kìm nỗi lời tự thốt: Đời ròi kẻ nào cung phải chết  niềm vui đó có theo suốt cho một lựa chọn lâu dài...và chỉ mình gã bị điên- cái điên bất diệt. Những chuyến công tác dài  đơn độc và câm lặng  cho gã biết tất cả vẫn có thể đổi thay cả tình yêu và cuộc đời vẫn thế. Có ngàn lần gã rằn lòng tự hỏi. Có lẽ trên đời này tìm cách làm cho người đàn bà nào đó vui trong chốc lát trong một quãng thời gian rồi thay bằng một người đàn bà khác như thiên hạ vẫn làm người tâ lại hạnh phúc còn cái cách của gã chọn chỉ duy nhất một hạnh phúc đau khổ và ngọt ngào có khi nào là điên. Gã nhấp nốt 2 ly rượu cuôic cùng. Cũng có thể gã điên thật. Điên để mà gào lên rồi tự mà an ủi lấy:

Như cách chúng ta thường lắng nghe những lời kể lể mệt mỏi buồn chán ngán ngẩm của nhau
Và trả lời bằng cái cau mày rất khẽ
Như cách tát vào mặt nhau bằng những lời biết là đau tê tái
Ta vẫn cứ ngồi yên trong câm lặng.

Như cách tôi chậm chạp chui vào trong chăn
Vô vọng đợi những giấc mơ dài em bắt đầu mang đi mảnh đất khác cho một người đàn ông khác
Rồi ngồi xoa tay mình và ngậm ngùi  an ủi

    Hỏi để làm gì khi người ta đã muốn lìa bỏ theo những lời thị phi. NHững khoảnh khắc thuở ban đầu với người đàn bà gã yêu cứ tuồn về. Tuồn về bao nhiêu gã càng khó lý giải bấy nhiêu. Gã lý giải và hiểu nhanh thôi rồi người kia sẽ nhanh có một người yêu mới gã cười khà và quyết định thội không giải thích èo uột để làm gì. Rồi cuối cùng gã cùng đành tự bất lực trước mọi lý giải trước mọi cảm giác mới người ta sẵn sàng kiếm tìm như một cái mốt và gã cho mình tự bật khóc và gã thấy gã cũng có quyền được khóc:

Như cách chúng ta kiếm tìm những khoảnh khắc bình yên những cảm giác mới
Trốn vào những chốn ồn ào và quên đi có ai kia lặng lẽ
Như cách ta nhìn mình rất khẽ
Thấm từng giọt nước rơi

Như cách chúng ta đã quên không còn muốn đợi một người
Những buổi chiều dài
Ngân ngấn vầng trăng non cuối dốc
Để nhận thấy thằng đàn ông vẫn có quyền được khóc
Cho những xót xa...rồi câm lặng


thúy hiền

góp ý

cháu rất thích thơ chú làm.chú nhận xét bài của cháu cháu thấy cũng đúng.cháu đang học khoa báo chí trường cao đẳng phát thanh truyền hình I sang năm ra trường rất thích viết báo.cháu sn 1989 ở Hà Nam.

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'9491','l29hshesen9slsnatj4cclgad6','0','Guest','0','54.167.243.214','2018-08-20 00:52:23','/a218954/tho-viet-va-binh.html')